2. Xử lý biến trung gian (mediator) bằng macro PROCESS trên SPSS
Để thực hiện phân tích biến trung gian bằng phương pháp Bootstrap trong SPSS, nghiên cứu sử dụng macro PROCESS do Hayes phát triển. Macro này cho phép ước lượng các hiệu ứng trung gian một cách linh hoạt và được sử dụng rộng rãi trong các nghiên cứu định lượng thuộc lĩnh vực khoa học xã hội. Người dùng tiến hành cài đặt macro PROCESS theo hướng dẫn tại bài viết Cách tải và cài đặt macro PROCESS vào SPSS từ 20 đến 31.
2.1 Chuẩn bị tập dữ liệu
Giả sử một tập dữ liệu nghiên cứu có cấu trúc biến như sau:
-
Biến độc lập X gồm các biến quan sát X1, X2, X3
-
Biến phụ thuộc Y gồm các biến quan sát Y1, Y2, Y3
-
Biến trung gian M gồm các biến quan sát M1, M2, M3
Trước khi tiến hành phân tích, dữ liệu của các biến quan sát được xử lý bằng cách tính giá trị trung bình để tạo thành ba biến tổng hợp đại diện cho các biến tiềm ẩn X, Y và M. Các biến này được sử dụng trực tiếp trong mô hình phân tích trung gian bằng macro PROCESS.
2.2 Thực hành phân tích biến trung gian bằng PROCESS trên SPSS
Trên giao diện SPSS, người nghiên cứu chọn Analyze > Regression > PROCESS v4.2 by Andrew F. Hayes.

Khi cửa sổ PROCESS xuất hiện, các bước thiết lập được thực hiện như sau:
– Tại mục số 1, lựa chọn Model 4, đây là mô hình tiêu chuẩn dùng để kiểm định vai trò trung gian của biến M.
– Tại mục số 2, đưa biến phụ thuộc vào ô Y variable, biến độc lập vào ô X variable và biến trung gian vào ô Mediator(s).
Sau khi hoàn tất khai báo các biến, nhấp vào Options tại mục số 3.

Trong cửa sổ Options, thiết lập các tùy chọn theo các mục 1, 2, 3 và 4 như minh họa. Sau đó chọn Continue để quay lại cửa sổ chính của PROCESS và nhấp OK để thực hiện phân tích và xuất kết quả ra cửa sổ Output.

2.3 Cách đọc kết quả phân tích trung gian trên SPSS
Macro PROCESS cung cấp kết quả của các mô hình hồi quy gồm: mô hình hồi quy X → M (mô hình 1) và mô hình hồi quy đồng thời X, M → Y (mô hình 2).
Do phương pháp Bootstrapping sử dụng cơ chế lấy mẫu lặp ngẫu nhiên ở mỗi lần thực hiện, nên kết quả phân tích giữa các lần chạy có thể xuất hiện sai khác nhỏ ở các chữ số thập phân thứ hai hoặc thứ ba, tuy nhiên sự khác biệt này không ảnh hưởng đến kết luận thống kê.


Một số chỉ số quan trọng trong kết quả phân tích tác động trung gian bao gồm:
- Total effect of X on Y: Tổng tác động của X lên Y (hệ số c).
- Direct effect of X on Y: Tác động trực tiếp của X lên Y khi đã kiểm soát M (hệ số c’).
- Indirect effect(s) of X on Y: Tác động gián tiếp của X lên Y thông qua M, được tính bằng tích số a*b.
Việc đánh giá sự tồn tại của tác động trung gian chủ yếu dựa trên chỉ số Indirect effect(s) of X on Y:
Nếu khoảng tin cậy Bootstrap [BootLLCI; BootULCI] không bao gồm giá trị 0 thì tác động gián tiếp có ý nghĩa thống kê, cho thấy biến M đóng vai trò trung gian trong mối quan hệ giữa X và Y.
Ngược lại, nếu khoảng tin cậy Bootstrap [BootLLCI; BootULCI] bao gồm giá trị 0 thì tác động gián tiếp không có ý nghĩa thống kê, biến M không thực hiện vai trò trung gian trong mối quan hệ giữa X và Y.
Trong đó, BootLLCI và BootULCI lần lượt là cận dưới và cận trên của khoảng tin cậy bootstrap đối với hệ số tác động trung gian.

Nếu cả hai giá trị này đều mang cùng dấu (đều dương hoặc đều âm), khoảng tin cậy Bootstrap sẽ không chứa giá trị 0. Trường hợp hai giá trị mang dấu trái ngược nhau (một âm, một dương), khoảng tin cậy Bootstrap sẽ chứa giá trị 0.

Cụ thể trong ví dụ minh họa trên
Khoảng tin cậy bootstrap nằm trong khoảng [0.0139; 0.0509] và không bao gồm giá trị 0, cho thấy tác động gián tiếp theo đường X → M → Y có ý nghĩa thống kê. Giá trị tác động gián tiếp được ước lượng là 0.0317. Do đó, có thể kết luận rằng biến M đóng vai trò biến trung gian trong mối quan hệ tác động từ X đến Y.




