3. Các phiên bản của phương pháp hai giai đoạn
Ưu điểm nổi bật của phương pháp tiếp cận hai giai đoạn là khả năng áp dụng cho mọi dạng mô hình bậc cao. Do đó, trong thực hành nghiên cứu, kỹ thuật này thường được ưu tiên khi xử lý các mô hình có chứa biến bậc hai, bất kể biến bậc hai đóng vai trò là biến phụ thuộc hay biến độc lập. Trong khuôn khổ bài viết này, tác giả tập trung trình bày và hướng dẫn cách xử lý mô hình bậc cao thông qua phương pháp hai giai đoạn.
Trong tài liệu học thuật, hai phiên bản của phương pháp hai giai đoạn đã được đề xuất, bao gồm:
(1) phương pháp hai giai đoạn nhúng (embedded two-stage approach) do Ringle và cộng sự (2012) giới thiệu, và
(2) phương pháp hai giai đoạn tách biệt (disjoint two-stage approach) được đề cập trong các nghiên cứu của Agarwal và Karahanna (2000) cũng như Becker và cộng sự (2012).
Hai phiên bản này có một số khác biệt nhất định trong cách thiết lập mô hình ở từng giai đoạn phân tích.
Cụ thể, phương pháp nhúng tiến hành mô hình hóa toàn bộ khái niệm bậc hai ngay từ giai đoạn đầu, trong khi phương pháp tách biệt chỉ sử dụng các cấu trúc bậc thấp ở giai đoạn ban đầu, qua đó phản ánh đúng bản chất “nhúng” và “tách biệt” của hai cách tiếp cận. Tuy nhiên, các bằng chứng thực nghiệm cho thấy hai phiên bản của phương pháp hai giai đoạn thường tạo ra kết quả ước lượng tương đương nhau (Cheah và cộng sự, 2019). Vì vậy, hiện chưa có cơ sở lý thuyết hoặc thực nghiệm rõ ràng để khẳng định ưu thế tuyệt đối của một phương pháp so với phương pháp còn lại.
2.1. Phương pháp hai giai đoạn nhúng (embedded two-stage approach)
Giai đoạn 1 (Stage 1)
Xét mô hình nghiên cứu minh họa trong Hình 1 và Hình 2. Trong mô hình này, Y5 là biến bậc một, trong khi Y4 là biến bậc hai (higher-order construct) được cấu thành từ ba biến bậc một thành phần Y1, Y2 và Y3 (lower-order constructs).
Giai đoạn 1 của phương pháp hai giai đoạn nhúng về mặt kỹ thuật tương tự với phương pháp chỉ báo lặp lại. Theo đó, toàn bộ các biến quan sát của các biến bậc một được gán đồng thời cho biến bậc hai. Điều này dẫn đến việc mỗi biến quan sát được sử dụng hai lần trong mô hình: một lần để đo lường biến bậc một tương ứng và một lần nữa để khai báo cho biến bậc hai (các chỉ báo x1 đến x9 trong Hình 1 và Hình 2).
Một số điểm cần lưu ý trong quá trình thiết lập mô hình ở giai đoạn này bao gồm:
- Thứ nhất, các biến quan sát của biến bậc một khi được gán cho biến bậc hai chỉ đóng vai trò khai báo và nhận diện biến bậc hai trên phần mềm phân tích, chứ không phản ánh thang đo đo lường thực sự của biến bậc hai.
- Thứ hai, việc đo lường khái niệm bậc hai về bản chất được xác định thông qua mối quan hệ cấu trúc giữa biến bậc hai và các biến bậc một thành phần.
- Thứ ba, trong trường hợp một biến quan sát của biến bậc một bị loại bỏ do không đáp ứng các tiêu chuẩn kiểm định, biến quan sát đó cần được loại bỏ đồng thời khỏi cả cấu trúc bậc một và cấu trúc bậc hai.


Đối với các nhân tố còn lại trong mô hình (chẳng hạn Y5 trong Hình 3), việc đo lường được thực hiện thông qua một biến đơn với một chỉ báo duy nhất. Chỉ báo này chính là điểm số biến tiềm ẩn của nhân tố tương ứng thu được từ giai đoạn 1.

Trong ví dụ minh họa ở Hình 1 và Hình 2, cấu trúc bậc hai Y4 ở giai đoạn 2 được đo lường bằng ba chỉ báo hình thành, đại diện cho điểm số biến tiềm ẩn của ba biến bậc một Y1, Y2 và Y3 được ước lượng trong giai đoạn trước.
2.2. Phương pháp hai giai đoạn tách biệt (disjoint two-stage approach)
Phương pháp hai giai đoạn tách biệt khác với phương pháp nhúng ở cách thức xây dựng và ước lượng mô hình tại từng giai đoạn phân tích.
Giai đoạn 1 (Stage 1)
Trong giai đoạn thứ nhất, phương pháp hai giai đoạn tách biệt không áp dụng kỹ thuật chỉ báo lặp lại. Thay vào đó, mô hình đường dẫn chỉ bao gồm các biến tiềm ẩn bậc một cấu thành nên biến tiềm ẩn bậc hai, và không xuất hiện đồng thời biến bậc hai trong mô hình. Các biến bậc một này được kết nối trực tiếp với toàn bộ các biến khác trong mô hình theo các mối quan hệ lý thuyết mà biến bậc hai đại diện. Cách tiếp cận này cho phép ước lượng các mối quan hệ giữa các biến bậc một và các khái niệm liên quan mà không chịu ảnh hưởng trực tiếp từ cấu trúc bậc hai.

Giai đoạn 2 (Stage 2)
Sau khi hoàn tất việc ước lượng mô hình ở giai đoạn 1, các điểm số của biến tiềm ẩn được trích xuất và lưu lại, nhưng chỉ đối với các biến tiềm ẩn bậc một thành phần (ví dụ như điểm số của các nhân tố Y1, Y2 và Y3 trong mô hình minh họa). Sang giai đoạn thứ hai, các điểm số này được sử dụng làm chỉ báo trong mô hình đo lường của khái niệm bậc hai, như được trình bày trong Hình 6.
Khác với phương pháp nhúng, các biến tiềm ẩn còn lại trong mô hình đường dẫn ở giai đoạn hai vẫn được giữ nguyên cấu trúc đo lường ban đầu với các biến quan sát gốc, thay vì được chuyển đổi thành biến đơn với một chỉ báo duy nhất. Chẳng hạn, trong Hình 6, nhân tố Y5 vẫn được đo lường bằng ba biến quan sát như ở giai đoạn 1, trong khi nếu áp dụng phương pháp nhúng, nhân tố này sẽ được rút gọn thành một biến quan sát duy nhất.

———-
Nguồn tham khảo:
Sarstedt, M., Hair, J. F., Cheah, J.-H., Becker, J.-M., & Ringle, C. M. (2019). How to Specify, Estimate, and Validate Higher-Order Constructs in PLS-SEM. Australasian Marketing Journal, 27(3), 197-211.
