Trong bài viết “Chạy chung hay riêng biến độc lập với biến phụ thuộc trong EFA”, tôi đã phân tích vấn đề tương quan giữa các biến và giải thích cơ sở phương pháp luận cho việc thực hiện EFA riêng biệt hoặc đồng thời đối với các nhóm biến. Tiếp nối nội dung đó, bài viết này tập trung làm rõ hơn quy trình và cách thức thực hiện EFA trong các mô hình nghiên cứu có sự xuất hiện của biến trung gian và biến điều tiết, trên cơ sở các nguyên tắc thống kê và thực hành nghiên cứu định lượng.
3. Thực hiện phân tích EFA đối với mô hình có biến điều tiết
Hiện nay, trong các tài liệu nghiên cứu phương pháp luận chưa ghi nhận quan điểm chính thức của các tác giả uy tín về việc đưa biến điều tiết vào phân tích nhân tố khám phá (EFA). Tuy nhiên, xét trên nguyên tắc lý thuyết về mối quan hệ giữa các biến, biến điều tiết có vai trò làm thay đổi mức độ hoặc chiều hướng tác động giữa biến độc lập và biến phụ thuộc, do đó bản chất của biến này không phản ánh một cấu trúc khái niệm chung với các biến khác trong mô hình. Vì vậy, biến điều tiết không phù hợp để đưa vào phân tích EFA cùng với các biến độc lập hoặc biến phụ thuộc. Trong trường hợp mô hình nghiên cứu có tồn tại biến điều tiết, việc phân tích EFA nên được thực hiện riêng cho từng biến điều tiết. Nếu có nhiều biến điều tiết cùng tham gia điều tiết một mối quan hệ, mỗi biến điều tiết cần được phân tích EFA độc lập. Ngược lại, nếu mô hình bao gồm nhiều biến điều tiết nhưng mỗi biến điều tiết tác động đến một mối quan hệ khác nhau, có thể xem xét thực hiện phân tích EFA chung cho toàn bộ các biến điều tiết này.

4. Ví dụ về cách thực hiện EFA riêng cho một số mô hình
Dựa trên quan điểm phương pháp luận của Hair và cộng sự, việc thực hiện EFA có thể được tiến hành riêng biệt cho từng nhóm biến trong một số mô hình cụ thể. Trong thực tiễn nghiên cứu, nhà nghiên cứu có thể lựa chọn chạy EFA chung cho toàn bộ các biến. Tuy nhiên, trong trường hợp kết quả EFA không đạt yêu cầu về mặt thống kê, việc tách riêng EFA theo vai trò biến độc lập và biến phụ thuộc là một phương án phù hợp. Cách tiếp cận này có cơ sở lý luận rõ ràng, xuất phát từ bản chất tương quan giữa các biến trong mô hình nghiên cứu, đồng thời phù hợp với khuyến nghị của Hair và cộng sự trong phân tích nhân tố khám phá.
Mô hình 1

Bước 1: Phân tích mối quan hệ giữa các biến trong mô hình
– X là biến phụ thuộc của A, B, C, do đó X có khả năng tương quan mạnh với ba biến A, B và C. Vì vậy, EFA cần được thực hiện thành hai lần: lần thứ nhất cho nhóm biến độc lập A, B, C và lần thứ hai cho biến phụ thuộc X.
– Z là biến phụ thuộc của A, B, C, nên Z cũng có khả năng tương quan mạnh với các biến A, B và C. Theo đó, EFA được tiến hành hai lần: một lần cho nhóm biến độc lập A, B, C và một lần riêng cho biến phụ thuộc Z.
– Do X và Z đều là các biến phụ thuộc của A, B, C, nên giữa X và Z có khả năng tồn tại tương quan mạnh. Vì lý do này, hai biến X và Z cần được phân tích EFA riêng biệt, với một lần chạy cho X và một lần chạy cho Z.
– Y là biến phụ thuộc của X và Z, do đó Y có khả năng tương quan mạnh với hai biến này. EFA cần được thực hiện hai lần, trong đó lần thứ nhất cho hai biến độc lập X và Z, và lần thứ hai cho biến phụ thuộc Y.
Bước 2: Xác định số lần thực hiện EFA
Từ kết quả phân tích mối quan hệ giữa các biến ở bước 1, mô hình này cần thực hiện bốn lần EFA, bao gồm:
- EFA cho ba biến độc lập A, B, C;
- EFA cho biến X;
- EFA cho biến Z;
- EFA cho biến Y.
Mô hình 2

Bước 1: Phân tích mối quan hệ giữa các biến trong mô hình
– X là biến phụ thuộc của A, B, C, do đó X có khả năng tương quan mạnh với các biến A, B và C. Vì vậy, EFA cần được thực hiện hai lần, bao gồm một lần cho nhóm biến độc lập A, B, C và một lần riêng cho biến phụ thuộc X.
– Y là biến phụ thuộc của X và A, nên Y có khả năng tương quan mạnh với hai biến này. Theo đó, EFA cần được thực hiện hai lần, với một lần cho các biến độc lập X và A, và một lần cho biến phụ thuộc Y.
Bước 2: Xác định số lần thực hiện EFA
Từ phân tích ở bước 1, mô hình này cần thực hiện ba lần EFA, bao gồm:
- EFA cho ba biến độc lập A, B, C;
- EFA cho biến X;
- EFA cho biến Y.
Mô hình 3

Bước 1: Phân tích mối quan hệ giữa các biến trong mô hình
– X là biến phụ thuộc của A, B, C, do đó X có khả năng tương quan mạnh với các biến A, B và C. Vì vậy, EFA được thực hiện hai lần, gồm một lần cho nhóm biến độc lập A, B, C và một lần cho biến phụ thuộc X.
– Y là biến phụ thuộc của X, nên Y có khả năng tương quan mạnh với X. Theo đó, EFA cần được tiến hành hai lần, một lần cho biến độc lập X và một lần riêng cho biến phụ thuộc Y.
Bước 2: Xác định số lần thực hiện EFA
Dựa trên phân tích ở bước 1, mô hình này cần thực hiện ba lần EFA, bao gồm:
- EFA cho ba biến độc lập A, B, C;
- EFA cho biến X;
- EFA cho biến Y.
Mô hình 4

Bước 1: Phân tích mối quan hệ giữa các biến trong mô hình
– X là biến phụ thuộc của A, B, C, do đó X có khả năng tương quan mạnh với các biến A, B và C. Vì vậy, EFA cần được thực hiện hai lần, một lần cho nhóm biến độc lập A, B, C và một lần cho biến phụ thuộc X.
– Z là biến phụ thuộc của A, B, C, nên Z cũng có khả năng tương quan mạnh với các biến A, B và C. Theo đó, EFA được tiến hành hai lần, bao gồm một lần cho nhóm biến độc lập A, B, C và một lần cho biến phụ thuộc Z.
– Đồng thời, Z là biến phụ thuộc của X, do đó Z có khả năng tương quan mạnh với X. Vì vậy, EFA cần được thực hiện hai lần, một lần cho biến độc lập X và một lần riêng cho biến phụ thuộc Z.
Bước 2: Xác định số lần thực hiện EFA
Từ các phân tích trên, mô hình này cần thực hiện ba lần EFA, bao gồm:
- EFA cho ba biến độc lập A, B, C;
- EFA cho biến X;
- EFA cho biến Z.


